Thứ hai, ngày 19 tháng mười hai năm 2011

Ảo tưởng hay hiên thực

Hôm nay là ngày 19/12/2011, tôi đã vào sài gòn chắc cũng được hơn nửa tháng rồi nhỉ, lúc rời Nha Trang để vào mảnh đất hứa Sài Thành này tôi cũng như những người khác mang trong mình giấc mơ về sự giàu sang, giấc mơ về cuộc sống tự do tài chính. Nhưng tôi dần cảm nhận được lý do mà bao nhiêu người trên trái đất này chấp nhận trở thành (tạm gọi) một cổ máy kiếm tiền của một số người. Họ chấp nhận hi sinh cuộc sống cá nhân, hạnh phúc cá nhân, những giây phút tự do để cố gắng leo lên những vị trí cao ở một công ty nào đó, và khi đạt được những điều đó họ tự cho là họ đã thành công. Nhưng tôi tự nhủ sau bao năm cống hiến, thậm chí có những người chấp nhận mất đi hạnh phúc của bản thân thì họ được gì chứ. Họ chỉ nhận được một ít tiền lương hàng tháng, một vị trí nào đó trong công ty, được sự kính trọng của nhân viên cấp dưới chẳng, những thứ đó thật mong manh làm sao, nó có thể bị tước đoạt bất kỳ lúc nào bởi những suy nghĩ và cảm xúc chủ quan của một người hay một nhóm người được gọi là cấp trên. Còn tôi, tôi chán ghét những thứ đó, ghét trở thành một con robot hàng ngày hoạt động vào lúc 7h sáng và kết thúc lúc 8h tối, ghét phải chịu cảnh chờ đợi những đồng tiền lương ít ỏi hàng thàng và luôn mơ sẽ được sống cuộc sống xa hoa như những người giàu có,.. tôi ghét tất cả những thấy đó. Nhưng từ khi vào sài gòn, phải sống một sống không nghề nghiệp thì trong trong tôi lại nảy sinh 1 cảm giác sợ hãi, nỗi sợ dần lớn lên trong tâm trí của tôi, nỗi sợ cứ thôi thúc tôi từ bỏ ước mơ của mình để trở thành một nhân viên ở một công ty nào đó để nhận được những đồng lương ít ỏi hàng tháng, để có được cảm giác chắc chắn, đảm bảo về tương lai. Đó có phải cũng là những cảm giác thôi thúc đa số người trên trái đất này có gắng để vào một công ty nào đó không. Nhưng điều đó thật sự nó có chắc chắn, có đảm bảo hay không, hay nó chỉ là sự ảo tưởng về sự chắc chắn và đảm bảo ?????

Thứ ba, ngày 29 tháng mười một năm 2011

Anh lại ngốc nữa rồi phải không em !!!!

Thật kỳ lạ, dù biết em chỉ xem anh là bạn, nhưng trái tim anh thì lại chẳng bao giờ chịu ngưng một phút để nhớ về em. Ngày hôm qua đó em, nỗi nhớ em da diết đã đưa em vào giấc mơ của anh đó. Em xuất hiện trong giấc mơ của anh thật bất ngờ và cũng hết sức rực rỡ với nụ cười của một thiên thần. Anh mơ thấy anh được bên em, được làm em vui, được ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ của em, nhưng rồi em lại ra đi hết sức bất ngờ cũng như lúc em xuất hiện bên anh vậy. Anh đã tìm kiếm em qua những con đường dài, nhưng nơi em và anh đã đi qua. Đến lúc này đã bừng dậy khỏi giấc  mơ nhưng cảm giác mất em vẫn còn trong anh. Khi đó anh chỉ muốn chạy ngay đến bên em, để được ôm em vào lòng và xin em đừng rời xa anh, hãy ở lại bên cạnh anh để anh có thể chăm sóc, được ngắm nhìn nụ cười thiên thân của em, được làm bờ vai, làm người chia sẻ khi em gặp khó khăn. Nhưng anh biết chuyện đó là không thể phải không em. Long thật ngốc phải không bạn mic !!!!!!!

Chủ nhật, ngày 20 tháng mười một năm 2011

Anh thật ngốc phải không em ?

Đã mấy ngày nay rồi, tâm trạng của anh phải nói là rất tệ, anh dường như có thể phá tan cả một thành phố vậy. Nhưng cái anh thật sự muốn bây giờ là có em bên cạnh để được gối đầu vào lòng em, được em hát ru cho anh ngủ, được nghe những lời an ủi của em. Chuyện đó thật không tưởng phải không em, vì đối với em thì anh vẫn là một người hết sức bình thường nhưng bao người em gặp hàng ngày vậy, chắc sự nỗ lực của anh vẫn chưa đủ để có một chỗ đứng trong trái tim em. Từ khi em vô tình lấy mất trái tim anh thì anh đã bi dằn vặt bởi những triết lý của khối óc và những lý lẽ của trái tim rằng anh có nên ở bên em không. Và mấy ngày này, anh lại càng có quyết tâm để rời xa em vì anh không nỡ phá vỡ cái thế giới đầy màu hồng mà bố mẹ em những người yêu thương em đã cố gắng xây dựng lên vì em, anh không nỡ đưa em vào cái hiện thực đầy khó khăn mà anh đang trải qua của hôm nay và sẽ phải trải qua của ngày hôm sau. Nhưng càng quyết tâm xa rời em đến đâu, thì anh lại càng khao khát có em bên cạnh để sẻ chia cùng anh đến bây nhiêu. Anh thật ngốc quá phải không em.

Thứ sáu, ngày 18 tháng mười một năm 2011

Bế tắc toàn tập .................................................

Hôm nay là ngày 18/11/2011, cái gì cần đến thì cũng đã đến rồi, cái thời gian mà tôi lo sợ nhất cũng đã đến mà tôi vẫn chưa chuẩn bị gì được cho gia đình mình, sao tôi ghét cay ghét đắng cái cảm giác bất lực này đến thế. Tôi chỉ biết ngồi đây để gặm nhắm cái cảm giác chua xót, cay đắng, xót xa khi nghĩ về viễn cảnh của tương lai. Hoàn cảnh bây giờ giống như hoàn cảnh cách đây hơn 10 năm về trước, nhưng cảm xúc bây giờ hoàn toàn khác với lúc đó, có thể lúc đó tôi còn quá nhỏ nên không biết chuyện, nhưng giờ đã biết chuyện thì cảm giác đó thật khó chịu biết mấy, nó làm tôi muốn nổ tung, muốn đập tan một cái gì đó. Nhưng cái tôi buồn nhất không phải là hoàn cảnh bây giờ, vì dù sao nó đã xảy ra rồi, mà cái buồn nhất, lo nhất bây giờ là tương lai của gia đình tôi, không biết tới bao lâu nữa mới có thể ổn định lại được nữa, tới bao lâu nữa mẹ tôi không còn phải lo cơm áo gạo tiền để có thể vui sống, tới bao lâu nữa tôi mới có thể thoát khỏi cái cảm giác bất lực khi có chuyện không hay đến với gia đình, với những người tôi yêu. Tôi HATEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE cái cảm giác này!!!!!!!!................. Tôi phải làm gì trong hoàn cảnh này bây giờ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Chủ nhật, ngày 06 tháng mười một năm 2011

Trước thời điểm bắt đầu

Hôm này đã là ngày 6/11/2011, chỉ còn hơn hai tiếng đồng hồ nữa là cuộc phiêu lưu của tôi bắt đầu. Cũng giống nhưng bao người khác khi quyết định ra đi để vào sài gòn lập nghiệp, lòng không khỏi mang nhiều cảm xúc, rộn ràng với bao hi vọng mới, lo lắng khi bước đến miền đất xa lạ đầy rãy cơ hội cũng không kém phần thử thách. Và tôi cũng mang trong mình những tâm trạng hết sức trái ngược nhau, chuyến đi này tôi mang trong mình nhiều hi vọng và hoài bão lớn, hi vọng sẽ thay đổi được bạn thân, hi vọng có thể lột xác để trở thành con người mới, một con người mạnh mẽ hơn, chững chạc hơn, kiên cường hơn. Nhưng tôi cũng không khỏi lo lắm rằng mình có đủ sức để đương đầu với những khó khăn ở phía trước, có đủ bản lĩnh để thoát khỏi những cám dỗ xung, có thể trở thành một con người mà tôi thường mơ ước hay không, có trở thành người con như mẹ tôi hằng mong ước hay không. Tôi không thể dừng bước được nữa, vì nếu dừng bước ở đây và bỏ chạy thì tôi mãi cũng chỉ là thằng con trai bám váy mẹ và mãi mãi không thể trưởng thành được. Hãy ở bên tôi hãy người bạn của miền tin, hãy tiếp thêm cho tôi sức mạnh hãy người bạn của lòng kiên cường, và hãy ở bên để nâng đỡ chở che cho tôi hãy người bạn của tình yêu. Và cuối cùng hãy cố lên Long ơi, hãy tin rằng ở chân trời mới luôn có những người bạn mới bên tôi, và những cơ hội mới đang chờ tôi đến.

Thứ ba, ngày 01 tháng mười một năm 2011

Sinh nhật lần thứ 22

Hôm qua là sinh nhật của tôi đấy, là lần sinh nhật thứ 22 cũng là sinh nhật đánh dấu bước ngoặc lớn trong đời của tôi (chính thức là người tự lập rồi). Mới đó đã 22 cái sinh nhật qua đi rồi, đối với mọi người thì sinh nhật là một ngày gì đó rất là trọng đại, họ thường la cà tiệc tùng với bạn bè, còn đối với tôi, sinh nhật là một ngày để nhìn lại chính bạn thân mình, vào ngày này tôi thường thích ở một mình, để nghĩ ngợi những gì đã qua và nghĩ đến những gì sẽ xảy ra, và nhâm nhi những bộ phim hoạt hình yêu thịch. Nhưng năm nay, vào ngày sinh nhật của mình tôi lại không thể để tâm tới những chuyện đó, mà tôi đã đợi đã hi vọng một câu chúc mừng từ một ai đó, dù đơn giản cũng sẽ làm tôi rất vui sướng. Nhưng cả buổi sáng trôi qua, buổi chiều cũng đã dần lùi xa dường chỗ cho màn đêm, rồi đêm qua đi rất nhanh như không cho tôi một chút cơ hội chờ đợi vậy. Cứ mỗi lần tiếng điện thoại kêu lên tôi lại hi vọng rồi lại thất vọng, sau một ngày chờ đợi mệt mỏi, tôi lại nhủ rằng mai là sinh nhật của bạn đó, mình sẽ gọi để chúc mừng và chỉ để nghe tiếng của bạn đó thôi, vậy là đủ rồi. Và rồi ngày hôm sau, ngay khi mặt trời của ngày mới ló dạng, tôi háo hức vì sắp gọi điện cho bạn. Tôi đã lấy hết cản đảm để gọi cho bạn đó, những than ôi cái mà tôi nghe được không phải là tiếng bạn đó mà chỉ là bản nhạc chờ ( một bản giao hưởng, nghe cũng hay phết, lần tới phải hỏi bạn đó mới được), một lần, hai lần, rồi ba lần vẫn chỉ là nhạc chờ. Tôi đã cảm thấy rất buồn, tôi luôn tự hỏi không biết trong trái tim bạn đó có một góc dành cho tôi không. Tâm trạng bây giờ làm tôi lại nhớ đến  một bài hát


Thứ sáu, ngày 28 tháng mười năm 2011

Lại một ngày cuối tuần

Hôm nay là thứ 7 ngày 29/10/2011, đã bao lâu từ khi tốt nghiệp đại học rồi nhỉ, chắc cũng được ba tháng rồi, nhưng sao tôi thấy dường như chuyện đó đã xảy ra từ rất lâu lắm rồi, có thể do cuộc sống tự nhiên trở nên quá mới mẻ và đơn điệu không, hay là do sự xâm chiếm âm thầm của cái mà người lớn vẫn hay gọi là sự "trách nhiệm và lo toan" nhỉ. Sáng nay thức dậy mình mang một tâm trạng thật kỳ, vừa có cái gì đó háo hức nhưng lại lất phất trong nó là cái cảm giác chán trường vì phải thực hiện những công việc giống nhau nhiều lần đến phát ngấy. Trong mình luôn văng vẳng một tiếng gào thét đòi sự tự do, thoát ra khỏi mớ công việc nhàn chán và đơn điệu này. Thôi đến lúc chấm việc ủ ê rồi, phải quay lại với công việc thôi...........