<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824</id><updated>2012-01-11T05:08:25.721-08:00</updated><title type='text'>New lands</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>11</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-8447882588333529869</id><published>2011-12-19T01:45:00.000-08:00</published><updated>2011-12-19T01:46:07.404-08:00</updated><title type='text'>Ảo tưởng hay hiên thực</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm nay là ngày 19/12/2011, tôi đã vào sài gòn chắc cũng được hơn nửa tháng rồi nhỉ, lúc rời Nha Trang để vào mảnh đất hứa Sài Thành này tôi cũng như những người khác mang trong mình giấc mơ về sự giàu sang, giấc mơ về cuộc sống tự do tài chính. Nhưng tôi dần cảm nhận được lý do mà bao nhiêu người trên trái đất này chấp nhận trở thành (tạm gọi) một cổ máy kiếm tiền của một số người. Họ chấp nhận hi sinh cuộc sống cá nhân, hạnh phúc cá nhân, những giây phút tự do để cố gắng leo lên những vị trí cao ở một công ty nào đó, và khi đạt được những điều đó họ tự cho là họ đã thành công. Nhưng tôi tự nhủ sau bao năm cống hiến, thậm chí có những người chấp nhận mất đi hạnh phúc của bản thân thì họ được gì chứ. Họ chỉ nhận được một ít tiền lương hàng tháng, một vị trí nào đó trong công ty, được sự kính trọng của nhân viên cấp dưới chẳng, những thứ đó thật mong manh làm sao, nó có thể bị tước đoạt bất kỳ lúc nào bởi những suy nghĩ và cảm xúc chủ quan của một người hay một nhóm người được gọi là cấp trên. Còn tôi, tôi chán ghét những thứ đó, ghét trở thành một con robot hàng ngày hoạt động vào lúc 7h sáng và kết thúc lúc 8h tối, ghét phải chịu cảnh chờ đợi những đồng tiền lương ít ỏi hàng thàng và luôn mơ sẽ được sống cuộc sống xa hoa như những người giàu có,.. tôi ghét tất cả những thấy đó. Nhưng từ khi vào sài gòn, phải sống một sống không nghề nghiệp thì trong trong tôi lại nảy sinh 1 cảm giác sợ hãi, nỗi sợ dần lớn lên trong tâm trí của tôi, nỗi sợ cứ thôi thúc tôi từ bỏ ước mơ của mình để trở thành một nhân viên ở một công ty nào đó để nhận được những đồng lương ít ỏi hàng tháng, để có được cảm giác chắc chắn, đảm bảo về tương lai. Đó có phải cũng là những cảm giác thôi thúc đa số người trên trái đất này có gắng để vào một công ty nào đó không. Nhưng điều đó thật sự nó có chắc chắn, có đảm bảo hay không, hay nó chỉ là sự ảo tưởng về sự chắc chắn và đảm bảo ?????&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-8447882588333529869?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/8447882588333529869/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/12/ao-tuong-hay-hien-thuc.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/8447882588333529869'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/8447882588333529869'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/12/ao-tuong-hay-hien-thuc.html' title='Ảo tưởng hay hiên thực'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-2017582842127704487</id><published>2011-11-29T15:34:00.001-08:00</published><updated>2011-11-29T15:50:48.667-08:00</updated><title type='text'>Anh lại ngốc nữa rồi phải không em !!!!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thật kỳ lạ, dù biết em chỉ xem anh là bạn, nhưng trái tim anh thì lại chẳng bao giờ chịu ngưng một phút để nhớ về em. Ngày hôm qua đó em, nỗi nhớ em da diết đã đưa em vào giấc mơ của anh đó. Em xuất hiện trong giấc mơ của anh thật bất ngờ và cũng hết sức rực rỡ với nụ cười của một thiên thần. Anh mơ thấy anh được bên em, được làm em vui, được ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ của em, nhưng rồi em lại ra đi hết sức bất ngờ cũng như lúc em xuất hiện bên anh vậy. Anh đã tìm kiếm em qua những con đường dài, nhưng nơi em và anh đã đi qua. Đến lúc này đã bừng dậy khỏi giấc&amp;nbsp; mơ nhưng cảm giác mất em vẫn còn trong anh. Khi đó anh chỉ muốn chạy ngay đến bên em, để được ôm em vào lòng và xin em đừng rời xa anh, hãy ở lại bên cạnh anh để anh có thể chăm sóc, được ngắm nhìn nụ cười thiên thân của em, được làm bờ vai, làm người chia sẻ khi em gặp khó khăn. Nhưng anh biết chuyện đó là không thể phải không em. Long thật ngốc phải không bạn mic !!!!!!!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-2017582842127704487?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/2017582842127704487/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/11/anh-that-ngoc-phai-khong-em_29.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/2017582842127704487'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/2017582842127704487'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/11/anh-that-ngoc-phai-khong-em_29.html' title='Anh lại ngốc nữa rồi phải không em !!!!'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-7142403970157379447</id><published>2011-11-20T04:55:00.001-08:00</published><updated>2011-11-20T05:09:41.979-08:00</updated><title type='text'>Anh thật ngốc phải không em ?</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đã mấy ngày nay rồi, tâm trạng của anh phải nói là rất tệ, anh dường như có thể phá tan cả một thành phố vậy. Nhưng cái anh thật sự muốn bây giờ là có em bên cạnh để được gối đầu vào lòng em, được em hát ru cho anh ngủ, được nghe những lời an ủi của em. Chuyện đó thật không tưởng phải không em, vì đối với em thì anh vẫn là một người hết sức bình thường nhưng bao người em gặp hàng ngày vậy, chắc sự nỗ lực của anh vẫn chưa đủ để có một chỗ đứng trong trái tim em. Từ khi em vô tình lấy mất trái tim anh thì anh đã bi dằn vặt bởi những triết lý của khối óc và những lý lẽ của trái tim rằng anh có nên ở bên em không. Và mấy ngày này, anh lại càng có quyết tâm để rời xa em vì anh không nỡ phá vỡ cái thế giới đầy màu hồng mà bố mẹ em những người yêu thương em đã cố gắng xây dựng lên vì em, anh không nỡ đưa em vào cái hiện thực đầy khó khăn mà anh đang trải qua của hôm nay và sẽ phải trải qua của ngày hôm sau. Nhưng càng quyết tâm xa rời em đến đâu, thì anh lại càng khao khát có em bên cạnh để sẻ chia cùng anh đến bây nhiêu. Anh thật ngốc quá phải không em.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-7142403970157379447?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/7142403970157379447/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/11/anh-that-ngoc-phai-khong-em.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/7142403970157379447'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/7142403970157379447'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/11/anh-that-ngoc-phai-khong-em.html' title='Anh thật ngốc phải không em ?'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-440787105404899210</id><published>2011-11-18T05:34:00.001-08:00</published><updated>2011-11-18T05:51:20.411-08:00</updated><title type='text'>Bế tắc toàn tập .................................................</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm nay là ngày 18/11/2011, cái gì cần đến thì cũng đã đến rồi, cái thời gian mà tôi lo sợ nhất cũng đã đến mà tôi vẫn chưa chuẩn bị gì được cho gia đình mình, sao tôi ghét cay ghét đắng cái cảm giác bất lực này đến thế. Tôi chỉ biết ngồi đây để gặm nhắm cái cảm giác chua xót, cay đắng, xót xa khi nghĩ về viễn cảnh của tương lai. Hoàn cảnh bây giờ giống như hoàn cảnh cách đây hơn 10 năm về trước, nhưng cảm xúc bây giờ hoàn toàn khác với lúc đó, có thể lúc đó tôi còn quá nhỏ nên không biết chuyện, nhưng giờ đã biết chuyện thì cảm giác đó thật khó chịu biết mấy, nó làm tôi muốn nổ tung, muốn đập tan một cái gì đó. Nhưng cái tôi buồn nhất không phải là hoàn cảnh bây giờ, vì dù sao nó đã xảy ra rồi, mà cái buồn nhất, lo nhất bây giờ là tương lai của gia đình tôi, không biết tới bao lâu nữa mới có thể ổn định lại được nữa, tới bao lâu nữa mẹ tôi không còn phải lo cơm áo gạo tiền để có thể vui sống, tới bao lâu nữa tôi mới có thể thoát khỏi cái cảm giác bất lực khi có chuyện không hay đến với gia đình, với những người tôi yêu. Tôi HATEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE cái cảm giác này!!!!!!!!................. Tôi phải làm gì trong hoàn cảnh này bây giờ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-440787105404899210?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/440787105404899210/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/11/be-tac-toan-tap.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/440787105404899210'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/440787105404899210'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/11/be-tac-toan-tap.html' title='Bế tắc toàn tập .................................................'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-8454793654579459074</id><published>2011-11-06T04:01:00.000-08:00</published><updated>2011-11-06T04:01:03.907-08:00</updated><title type='text'>Trước thời điểm bắt đầu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm này đã là ngày 6/11/2011, chỉ còn hơn hai tiếng đồng hồ nữa là cuộc phiêu lưu của tôi bắt đầu. Cũng giống nhưng bao người khác khi quyết định ra đi để vào sài gòn lập nghiệp, lòng không khỏi mang nhiều cảm xúc, rộn ràng với bao hi vọng mới, lo lắng khi bước đến miền đất xa lạ đầy rãy cơ hội cũng không kém phần thử thách. Và tôi cũng mang trong mình những tâm trạng hết sức trái ngược nhau, chuyến đi này tôi mang trong mình nhiều hi vọng và hoài bão lớn, hi vọng sẽ thay đổi được bạn thân, hi vọng có thể lột xác để trở thành con người mới, một con người mạnh mẽ hơn, chững chạc hơn, kiên cường hơn. Nhưng tôi cũng không khỏi lo lắm rằng mình có đủ sức để đương đầu với những khó khăn ở phía trước, có đủ bản lĩnh để thoát khỏi những cám dỗ xung, có thể trở thành một con người mà tôi thường mơ ước hay không, có trở thành người con như mẹ tôi hằng mong ước hay không. Tôi không thể dừng bước được nữa, vì nếu dừng bước ở đây và bỏ chạy thì tôi mãi cũng chỉ là thằng con trai bám váy mẹ và mãi mãi không thể trưởng thành được. Hãy ở bên tôi hãy người bạn của miền tin, hãy tiếp thêm cho tôi sức mạnh hãy người bạn của lòng kiên cường, và hãy ở bên để nâng đỡ chở che cho tôi hãy người bạn của tình yêu. Và cuối cùng hãy cố lên Long ơi, hãy tin rằng ở chân trời mới luôn có những người bạn mới bên tôi, và những cơ hội mới đang chờ tôi đến.&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOGGER-youtube-video" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0" data-thumbnail-src="http://2.gvt0.com/vi/h_H2bBTyHgY/0.jpg"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/h_H2bBTyHgY&amp;fs=1&amp;source=uds" /&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF" /&gt;&lt;embed width="320" height="266"  src="http://www.youtube.com/v/h_H2bBTyHgY&amp;fs=1&amp;source=uds" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-8454793654579459074?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/8454793654579459074/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/11/truoc-thoi-iem-bat-au.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/8454793654579459074'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/8454793654579459074'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/11/truoc-thoi-iem-bat-au.html' title='Trước thời điểm bắt đầu'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-8758874670650174252</id><published>2011-11-01T06:46:00.000-07:00</published><updated>2011-11-01T06:46:43.115-07:00</updated><title type='text'>Sinh nhật lần thứ 22</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm qua là sinh nhật của tôi đấy, là lần sinh nhật thứ 22 cũng là sinh nhật đánh dấu bước ngoặc lớn trong đời của tôi (chính thức là người tự lập rồi). Mới đó đã 22 cái sinh nhật qua đi rồi, đối với mọi người thì sinh nhật là một ngày gì đó rất là trọng đại, họ thường la cà tiệc tùng với bạn bè, còn đối với tôi, sinh nhật là một ngày để nhìn lại chính bạn thân mình, vào ngày này tôi thường thích ở một mình, để nghĩ ngợi những gì đã qua và nghĩ đến những gì sẽ xảy ra, và nhâm nhi những bộ phim hoạt hình yêu thịch. Nhưng năm nay, vào ngày sinh nhật của mình tôi lại không thể để tâm tới những chuyện đó, mà tôi đã đợi đã hi vọng một câu chúc mừng từ một ai đó, dù đơn giản cũng sẽ làm tôi rất vui sướng. Nhưng cả buổi sáng trôi qua, buổi chiều cũng đã dần lùi xa dường chỗ cho màn đêm, rồi đêm qua đi rất nhanh như không cho tôi một chút cơ hội chờ đợi vậy. Cứ mỗi lần tiếng điện thoại kêu lên tôi lại hi vọng rồi lại thất vọng, sau một ngày chờ đợi mệt mỏi, tôi lại nhủ rằng mai là sinh nhật của bạn đó, mình sẽ gọi để chúc mừng và chỉ để nghe tiếng của bạn đó thôi, vậy là đủ rồi. Và rồi ngày hôm sau, ngay khi mặt trời của ngày mới ló dạng, tôi háo hức vì sắp gọi điện cho bạn. Tôi đã lấy hết cản đảm để gọi cho bạn đó, những than ôi cái mà tôi nghe được không phải là tiếng bạn đó mà chỉ là bản nhạc chờ ( một bản giao hưởng, nghe cũng hay phết, lần tới phải hỏi bạn đó mới được), một lần, hai lần, rồi ba lần vẫn chỉ là nhạc chờ. Tôi đã cảm thấy rất buồn, tôi luôn tự hỏi không biết trong trái tim bạn đó có một góc dành cho tôi không. Tâm trạng bây giờ làm tôi lại nhớ đến&amp;nbsp; một bài hát &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOGGER-youtube-video" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0" data-thumbnail-src="http://2.gvt0.com/vi/MVOBCOSLzg4/0.jpg"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/MVOBCOSLzg4&amp;fs=1&amp;source=uds" /&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF" /&gt;&lt;embed width="320" height="266"  src="http://www.youtube.com/v/MVOBCOSLzg4&amp;fs=1&amp;source=uds" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-8758874670650174252?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/8758874670650174252/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/11/sinh-nhat-lan-thu-22.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/8758874670650174252'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/8758874670650174252'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/11/sinh-nhat-lan-thu-22.html' title='Sinh nhật lần thứ 22'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-3209950611553811797</id><published>2011-10-28T18:25:00.000-07:00</published><updated>2011-10-28T18:25:39.926-07:00</updated><title type='text'>Lại một ngày cuối tuần</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://a9.vietbao.vn/images/vn905/choi-blog/50851307_CRB00128.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="213" src="http://a9.vietbao.vn/images/vn905/choi-blog/50851307_CRB00128.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm nay là thứ 7 ngày 29/10/2011, đã bao lâu từ khi tốt nghiệp đại học rồi nhỉ, chắc cũng được ba tháng rồi, nhưng sao tôi thấy dường như chuyện đó đã xảy ra từ rất lâu lắm rồi, có thể do cuộc sống tự nhiên trở nên quá mới mẻ và đơn điệu không, hay là do sự xâm chiếm âm thầm của cái mà người lớn vẫn hay gọi là sự "trách nhiệm và lo toan" nhỉ. Sáng nay thức dậy mình mang một tâm trạng thật kỳ, vừa có cái gì đó háo hức nhưng lại lất phất trong nó là cái cảm giác chán trường vì phải thực hiện những công việc giống nhau nhiều lần đến phát ngấy. Trong mình luôn văng vẳng một tiếng gào thét đòi sự tự do, thoát ra khỏi mớ công việc nhàn chán và đơn điệu này. Thôi đến lúc chấm việc ủ ê rồi, phải quay lại với công việc thôi...........&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-3209950611553811797?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/3209950611553811797/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/10/lai-mot-ngay-cuoi-tuan.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/3209950611553811797'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/3209950611553811797'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/10/lai-mot-ngay-cuoi-tuan.html' title='Lại một ngày cuối tuần'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-7391236621549235953</id><published>2011-10-21T02:49:00.000-07:00</published><updated>2011-10-21T02:49:57.825-07:00</updated><title type='text'>Nha trang chiều mưa</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_cWcuJM9QIG4/TD8j_tOJIbI/AAAAAAAAB9A/6NIcR5Z_yoQ/s1600/rain+wallpaper+download+z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="256" src="http://1.bp.blogspot.com/_cWcuJM9QIG4/TD8j_tOJIbI/AAAAAAAAB9A/6NIcR5Z_yoQ/s320/rain+wallpaper+download+z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đã hai hôm rồi mà trời&amp;nbsp; vẫn cứ u ám, mưa cứ lâm râm, và một mình tôi ngồi trong công ty. Cảm giác thật là chán, không thể tập trung vào công việc được. Vào&amp;nbsp; những ngày này, mình lại thèm một chút nắng ấm của mùa hè, một chút nóng nực, thèm cảm giác đầm mình dưới biển với đám bạn. Không biết có phải do trời âm u với những con mưa kéo dài làm tâm trạng của mọi người dường như bị xê dịch lại quá khứ không nhỉ, mà hình ảnh của hồi còn đi học, hình ảnh của bạn mic cứ lởn vởn trong đầu tôi. Một mình trong căn phòng rộng chừng 25m2 với cái bụng đói cồn cào, đi kèm theo cảm giác xe lạnh và tiếng mưa rơi ngoài trên mặt đường, làm mình nhớ lại cái ngày làm việc đầu tiên, Ôi! cái ngày đó sao mà phấn khởi và tràn đầy năng lượng, giống như mình có thể thay đổi cả thế giới chỉ trong vòng 24 tiếng vậy đó. Vậy mà mới có hơn 3 tháng thôi, cái cảm giác đã tiêu biến thay vào đó là cái cảm giác chán nản, gò bó, bức bách, mình thật sự muốn phát bỏ nó, muốn bỏ mặc mọi công việc để có thể tung tăng khắp chốn cùng với những người bạn hay cùng với bạn mic để có thể tận hưởng cảm giác của sự tự do. "Ôi! yêu sao những ngày nắng".&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-7391236621549235953?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/7391236621549235953/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/10/nha-trang-chieu-mua.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/7391236621549235953'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/7391236621549235953'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/10/nha-trang-chieu-mua.html' title='Nha trang chiều mưa'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_cWcuJM9QIG4/TD8j_tOJIbI/AAAAAAAAB9A/6NIcR5Z_yoQ/s72-c/rain+wallpaper+download+z.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-4811750228411431279</id><published>2011-10-14T09:09:00.000-07:00</published><updated>2011-10-14T09:11:01.001-07:00</updated><title type='text'>Tâm trạng người ra đi</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tối nay, ngày 14 tháng 10 năm 2011,&amp;nbsp; mình lại tụ tập với mấy đứa bạn đại học đi cafe&amp;nbsp; và hàng huyên tâm sự, hình như cũng hơn 2 tháng rồi không đi cafe với tụi nó nhỉ. Vẫn là những đề tài cũ rích thường đem ra tám với nhau trong những lần cafe, vẫn cái quán quên thuộc. Nhưng thật lại biển Nha Trang hôm nay có gì đó khác mọi lần, dù mình đã nhìn ngắm gần hai chục năm này rồi, nó bỗng trở nên mới, sáng rực, có thể là do tâm trạng của mình không nhỉ. Tâm trạng của người quyết tâm bỏ lại cuộc sự bình yên để bước vào chuyến phiêu lưu lớn nhất trong đời để đi tìm lý tưởng sống cho mình. Tuy có một chút lo sợ, sợ cái cảnh xa gia đình, sợ cái cảnh phải sống trong một thành phố xa lạ, sợ cảnh cô đơn không nơi bám víu khi gặp khó khăn, sợ cảnh thiếu thôn tiền bạc ở một nơi lạ lẫm,... những nỗi sợ dường như đang làm giảm quyết tâm thay đổi bản thân của mình. Hơn hai mươi qua, mình đã là một người nhút nhát luôn lo sợ về mọi thứ, luôn im lặng trước mọi việc, luôn trốn chạy khi gặp khó khăn, luôn tự xích mình bằng những sợi xích vô hình mà vô cùng chắc chắn. Và giờ đây mình muốn thay đổi, thay đổi mọi thứ từ trong ra ngoài, mình muốn trở thành một con người khác, một người có thể bảo vệ và chăm sóc những người mình yêu thương nhất. Mình muốn trở thành một bờ vững chắc cho những người mình yêu thương khi họ cần đến chứ không phải là một người chỉ biết ngồi đó và cảm thấy bất lực mà không biết làm gì khi những người mình yêu thương phải rơi lệ." &lt;i&gt;&lt;b&gt;LONG ƠI HÃY CỐ LÊN!!! HÃY LUÔN TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC DÙ CÓ GẶP KHÓ KHĂN BAO NHIÊU ĐI NỮA, VÌ PHẦN THƯỞNG CUỐI NHỮNG CON ĐƯỜNG CHÔNG GAI THƯỜNG RẤT NGỌT NGÀO&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; "&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-4811750228411431279?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/4811750228411431279/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/10/tam-trang-nguoi-ra-i.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/4811750228411431279'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/4811750228411431279'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/10/tam-trang-nguoi-ra-i.html' title='Tâm trạng người ra đi'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-5912641567746368526</id><published>2011-10-11T07:35:00.000-07:00</published><updated>2011-10-11T07:35:08.639-07:00</updated><title type='text'>Tin nhắn không hồi âm</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://ione.net/files/subject/2011/06/11559/nhan_tin.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://ione.net/files/subject/2011/06/11559/nhan_tin.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhớ nhớ nhớ ....., đã tự nhủ rằng phải quên em, nhưng trong anh lại cứ vang lên một giọng nói phải giữ em lại bên anh. Mỗi lần thấy nhớ em anh lại cầm chiếc điện thoại lên để viết vài dòng gửi em, dù anh biết sẽ chẳng nhận được hồi âm, nhưng anh vẫn cứ gửi để có được cảm giác em luôn bên cạnh anh. Đôi lần anh tự nói với mình đây sẽ là tin cuối cùng và anh sẽ để em ngủ mãi trong tim anh. Nhưng rồi lại một tin cuối cùng, một tin cuối cùng nữa, mang theo những dòng tin đó là những niềm nhớ trong anh. Bạn bè anh đã nhiều lần khuyên anh, một là nói với em rằng "anh yêu em", hai là hãy từ bỏ em đi. Thật sự thì anh rất muốn chạy đến bên em, ôm em thật chặt vào lòng và nói "anh yêu em, hãy ở bên anh mãi em nhé", nhưng anh biết với hoàn cảnh hiện tại của anh thì anh không mang lại cho em một cuộc sống sung túc, anh không thể bảo vệ em trước những khó khăn của cuộc sống mưu sinh, anh chỉ có thể cho em một tình yêu. Nhưng một túp lều tranh đâu thể chứa nổi hai trái tim vàng đâu phải không em. Vì thế nên anh luôn phải kèm nén mình lại, tự vẽ nên một lằng ranh giới để ngăn trái tim mình lại, và chỉ cho phép nó dõi theo em mỗi ngày mà thôi. &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-5912641567746368526?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/5912641567746368526/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/10/tin-nhan-khong-hoi-am.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/5912641567746368526'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/5912641567746368526'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/10/tin-nhan-khong-hoi-am.html' title='Tin nhắn không hồi âm'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2429461943125091824.post-6107290584849460559</id><published>2011-10-07T08:14:00.000-07:00</published><updated>2011-10-17T01:01:46.944-07:00</updated><title type='text'>Chào em, người con gái tôi yêu!!!!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp; Tôi gặp em từ khi nào nhỉ, a đúng rồi từ cái lúc mới vào trường đại học không nhỉ. Hồi ấy, tôi được phân vào lớp học quân sự trong một lớp học ở tầng hầm( có thể coi là vậy ^^) của khu giảng đường mới xây, khi đó ai cũng rất vui nhỉ, cả mình cũng vậy, có thể là do lúc đó quen được nhiều bạn mới chăng, hay là vui mừng vì đã đạt được mục tiêu vào đại học nhỉ, hay là cảm giác thú vị khi lần đầu tiên được mặc đồ lính ta. Hình như đã bị lạc đề mất tiêu rồi&amp;nbsp; phải quay về với câu chuyện chính thôi, vào đợt học quân sự đó, tôi đã bị&amp;nbsp; ấn tượng bởi một cô bạn học cùng phòng với đôi tóc bím trong bộ đồ lính màu xanh, nét mặt lúc nào cũng vui tươi (sau này tôi rất vui vì được học trong lớp với bạn ấy).&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp; Nhưng hình ảnh cô lính nhỏ nhắn với đôi tóc bím không dộng lại lâu trong tâm trí của tôi, có thể có tôi còn đang mãi để tâm hồn lang thang tận đâu đó. Hết năm nhất, rồi lại đến năm hai, cô lính nhỏ càng ngày càng xinh đẹp, càng được nhiều người yêu mến, bạn bè luôn lấy em ra làm tiêu điểm trong những cuộc trò chuyện giữa những giờ đổi tiết. Khi đó, với lòng hiếu kỳ của một chàng trai, tôi bắt đầu để mắt đến em, và em đã quấn lấy tâm trí tôi từ bao giờ, khi tôi nhận ra được điều đó thì đã quá muộn để xóa bỏ hình ảnh của em. Em là cô gái hết sức đặc biệt, phải nói sao nhỉ, đôi lúc em mong manh như một nhành hoa trước gió, nhưng đôi lúc em lại cứng đầu không thể tả, đôi lúc em lại kiêu kỳ như một nàng công chúa, và đôi lúc lại nhưng một đứa trẻ nũng nịu&amp;nbsp; khi em gặp vấn đề khó khăn.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Em thích ca hát, thích du lịch và thích cả hoa sen( tôi chỉ thích ăn chè hạt sen thôi :d). Tôi nhớ có một lần, đã cùng đám bạn đi hái hoa sen tặng em. Oh! khi đó là một ngày giữa tháng năm, tôi theo sự dẫn đường của đứa bạn đến một đầm sen nhỏ ở ven thành phố, vì là đầu mùa sen nên sen không nhiều chỉ lát đát vài bông ngoài phía xa, hồ sen lại toàn bùn đặc( ^^ thật là khó để hái ). Lúc đầu tôi còn lưỡng lực không biết có nên lội ra xa để hái không (vì tôi đâu có biết bơi đâu :D), những sau một hồi xem xét địa hình tôi đã ra một quyết định quan trọng là phải ra xa để hái được những bông sen đẹp nhất. May mà hồ sen đầy bùn đặc, có nhiều cây mọc trên mặt hồ nên tôi đã phải phi thân thật nhanh trên mặt hồ, để chạy giữa hồ hái sen ( ra đến giữa hồ thì bị sụp bùn tưởng là tiêu luôn rồi ^^). Dù phải trải qua nhiều khó khăn nhưng lần hái sen đó đã rất thành công, em đã rất thích còn tôi thì cũng đã rất vui.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Thời gian trôi thật nhanh, bốn năm học rồi cũng qua, và vào những ngày cuối cùng tôi đã đưa ra một quyết định khó khăn là phải quên em đi. Vì vậy, tôi đã tỏ ra nhiều hành động không hay, nhất là lần đi chơi cuối cùng với em trong buổi party của lớp. Mà chính những hành động đó làm tôi phải ân hận về sau này, ân hận vì đã hành động như vây, ân hận vì không nói với em tôi yêu em đến nào, ân hận vì để em ra đi khỏi cuộc đời tôi mà tôi đã không cố gắng để giữa em lại.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Nếu có cơ hội lần nữa tôi muốn với em rằng: "Tôi yêu em nhiều lắm, em mãi mãi có một vị trí đặc biệt trong tim tôi dù em có ở bất kỳ nơi đâu!!!"&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2429461943125091824-6107290584849460559?l=thenewlands.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thenewlands.blogspot.com/feeds/6107290584849460559/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/10/chao-em-nguoi-con-gai-toi-yeu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/6107290584849460559'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2429461943125091824/posts/default/6107290584849460559'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thenewlands.blogspot.com/2011/10/chao-em-nguoi-con-gai-toi-yeu.html' title='Chào em, người con gái tôi yêu!!!!'/><author><name>Dương Minh Long</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00367746525100123561</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
